An nguy của xã hội người nữ gánh trách nhiệm rất lớn

Chức trách của người nữ là quản tốt chồng, quản tốt con cái, vì quốc gia, vì xã hội mà bồi dưỡng nhân tài, đây là đại công đại đức.

An nguy của xã hội người nữ gánh trách nhiệm rất lớnAn nguy của xã hội người nữ gánh trách nhiệm rất lớn
Nghe trực tuyến
An nguy của xã hội người nữ gánh trách nhiệm rất lớn
An nguy của xã hội người nữ gánh trách nhiệm rất lớn
0:00
0:00

Bài viết thuộc chuyên đề

Thánh hiền của quốc gia từ đâu mà có

Hiện nay có rất nhiều người ngộ nhận, nói rằng phụ nữ trong chế độ ngày xưa bị xem nhẹ. Quá sai lầm, đây là chưa từng đọc sách, đổ oan cho người xưa. 

Ngày xưa đối với phụ nữ, đây là giáo dục, coi trọng phụ nữ còn hơn cả nam giới. Quý vị thấy trong cổ lễ nói, người chồng có thể không tôn kính thê tử mình chăng? Sứ mạng của thê tử mình là thay gia tộc ta nuôi dưỡng dạy dỗ đời kế tiếp. Có thể không cảm ân chăng? Có thể không tôn trọng chăng? Không tôn trọng họ chính là bất hiếu cha mẹ, bất hiếu với tổ tông. Đặc biệt nhấn mạnh điều này! Đối đãi với con cái mình, con cái là người nối tiếp của tổ tông. Ta nối tiếp tổ tông, chúng nối tiếp ta. Nếu ta không tiếp tục giáo dưỡng chúng, gia tộc ta không còn hậu duệ, đã nói đến mức độ này!

Trong lịch sử đều dùng Tam Thái thời Nhà Chu làm gương, ba vị đại thánh nhân: Thái Khương, Thái Nhậm, Thái Tự. Thái Khương là tổ mẫu (bà) của Văn Vương, Thái Nhậm là mẹ của Văn Vương, Thái Tự là vợ của Văn Vương, gọi là Tam Thái. Về sau chồng gọi vợ là Thái Thái(1) là xuất phát từ điển tích này. Thái Thái là thánh nhân, họ nuôi dưỡng con cái mình. Văn Vương, Vũ Vương, Chu Công(2), đều là thánh nhân bậc nhất trong lòng Khổng tử. Từ đâu mà có? Do người mẹ dạy mà ra.

Chú thích:
(1) Thái Thái: có nghĩa là mẹ của thánh hiền, họ cũng đều là thánh hiền vì mẹ thánh hiền mới dạy ra được con cái thánh hiền.
(2) Văn Vương, Vũ Vương, Chu Công: ba vị đại thánh nhân khai quốc Nhà Chu, nổi tiếng lấy đạo đức để trị quốc nên chính trị thanh minh, nhân dân hòa vui, được hơn 800 nước nhỏ ủng hộ, kính yêu học tập theo. Triều đại Nhà Chu tồn tại lâu nhất trong lịch sử Trung Quốc, kéo dài 867 năm.

Thái Tự, vợ của Chu Văn Vương, bà là thánh hiền của Nhà Chu, được tôn làm Chu Văn Mẫu. Thái Tự dạy ra được Chu Vũ Vương và Chu Công, hai vị này là thánh nhân bậc nhất trong lòng Khổng tử.

Trách nhiệm của người phụ nữ là giúp chồng dạy con, trong gia đình có hiền nhân xuất hiện hay không, có thánh nhân xuất hiện hay không, then chốt ở người phụ nữ. Sứ mạng người phụ nữ lớn hơn sứ mạng người nam gấp nhiều lần. Thánh hiền của quốc gia từ đâu mà có? Người mẹ đào tạo nên.

Giáo dục xưa là nền giáo dục yêu thương

Trong Đại Học (một trong những kinh điển trọng yếu của Nho gia) nói: “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Bản lĩnh trị quốc của họ là học được từ trong việc trị gia. Bởi vậy người xưa biết cách giáo dục: có trí tuệ giáo dục, có phương pháp giáo dục, có kinh nghiệm giáo dục, có hiệu quả và thành tựu giáo dục. 

Vấn đề này chúng tôi ở nước ngoài, tiến sĩ Arnold J. Toynbee thường nhắc đến, khen ngợi trí tuệ của người xưa. Đây là một người nghiên cứu văn hóa sử, là một nhà triết học lịch sử, rất được mọi người sùng kính. Ông từng nói: “Giải quyết vấn đề xã hội của thế kỷ 21, toàn bộ thế giới, chỉ có học thuyết Khổng Mạnh và Phật pháp đại thừa”. Một người Anh đã nói như vậy. Đây không phải nói một cách tùy tiện, mà ông có một sự hiểu biết rất sâu sắc.

“Phụ tử hữu thân” là nguồn gốc của nền giáo dục ngày xưa, chúng ta mới thật sự hiểu được, giáo dục xưa là nền giáo dục yêu thương. Yêu được phát xuất ra từ trong tự tánh, không phải người nào sáng tạo, không phải lý tưởng của riêng ai, cũng không phải do ai phát minh, là bổn tánh. Trong Tam Tự Kinh nói: “Nhân chi sơ, tánh bổn thiện”, là bổn thiện.

Tiếp theo là “phu phụ hữu biệt”, biệt đây là gì? Là nhiệm vụ khác nhau. Vợ chồng tổ hợp thành một gia đình, trong gia đình có hai vấn đề: 

  • Người đàn ông là chủ bên ngoài, ra ngoài mưu sinh, người cha phụ trách kinh tế sinh hoạt trong gia đình. 
  • Người phụ nữ là chủ bên trong, trong gia đình quan trọng nhất là giáo dục tốt đời sau, nương vào người chồng để dạy con cái. 

Trách nhiệm này của người phụ nữ nặng hơn trách nhiệm người đàn ông, nghĩa là trong gia đình có hậu nhân chăng, hoàn toàn là việc của người mẹ. Người cha bận làm việc bên ngoài, nên trách nhiệm dạy con cái của người mẹ rất nặng nề. 

Thành tựu của Khổng tử là nhờ vào người mẹ, thành tựu của Mạnh tử cũng là công lao người mẹ. Ba vị thánh nhân thời nhà Chu: Văn Vương, Vũ Vương, Chu Công đều nhờ người mẹ mà thành tựu như thế. Mẹ thánh hiền mới dạy ra được con cái thánh hiền, đây là ý của phu phụ hữu biệt.

Sau đó mới nói đến “Trưởng ấu hữu tự”, “Quân thần hữu nghĩa” (quân thần hiện nay gọi là người lãnh đạo và người được lãnh đạo), “Bằng hữu hữu tín”. Đây là Ngũ Luân(1), dạy về giáo dục cuộc sống. 

Chú thích:
(1) Ngũ Luân bao gồm:
1. Phụ tử hữu thân - Cha mẹ con cái có tình thân ái
2. Phu phụ hữu biệt - Vợ chồng có trách nhiệm khác biệt
3. Trưởng ấu hữu tự - Già trẻ có tôn ty trật tự
4. Quân thần hữu nghĩa - Vua tôi có nghĩa
5. Bằng hữu hữu tín - Bạn bè giữ chữ tín

Nên dạy con trẻ từ khi nào?

Trẻ con từ khi mới sinh ra là bắt đầu dạy, mới sinh ra, quý vị đừng coi thường chúng. Nó mở mắt ra là đã biết nhìn, biết dỏng tai lên để nghe, chúng đang bắt chước, đang học tập. Nên từ khi mới sinh cho đến ba tuổi, 1000 ngày này, cổ nhân nói thời gian này là đặt nền tảng giáo dục, hoàn toàn do người mẹ dạy. 

Sau khi đặt nền móng này, chúng bắt đầu tiếp thu Ngũ Luân, Ngũ Thường(1), Tứ Duy(2), Bát Đức(3). Đều là thể hiện cho chúng noi theo, chứ không phải là giảng cho chúng nghe, chúng không biết nghe. Cha mẹ làm gương cho con cái học hỏi theo, chúng đều thấy hết, học được tất cả.

Chú thích:
(1) Ngũ Thường: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín
(2) Tứ Duy: Lễ, Nghĩa, Liêm, Sỉ
(3) Bát Đức: Hiếu, Đễ, Trung, Tín, Nhân, Ái, Hòa, Bình

Sáu-bảy tuổi bắt đầu đi học, khi đi học thầy giáo làm gương, nên ân đức của thầy cũng giống như cha mẹ vậy. Tuổi nhi đồng đã học được, nhưng vẫn chưa thuần thục, phải đến mười hai mười ba tuổi mới thuần thục, trong thời gian này đều phải nhờ thầy giáo. Cho nên gia giáo là cha mẹ, gia học là thầy giáo. 

Bởi vậy ngạn ngữ xưa có câu: “Ba tuổi xem tám mươi. Bảy tuổi xem chung thân”, nền tảng này, căn bản cắm xuống lúc ba tuổi, đến 80 tuổi cũng không thay đổi, sẽ không học những thói hư! 

Hiện nay hai câu này đều không dùng đến, vì sao vậy? Vì ba tuổi chúng không hiểu gì cả, bây giờ chúng học từ đâu? Bây giờ chúng học từ internet, từ phim ảnh. Trẻ con mở mắt ra là thấy ti vi, trong ti vi dạy chúng những điều gì? Dạy chúng bạo lực, sắc tình, sát, đạo, dâm, vọng. Vì vậy ngày nay rất nhiều bậc cha mẹ nói với tôi, con cái không nghe lời. Thầy giáo thì nói rằng, học trò không ngoan. Đương nhiên rồi, vì sao? Vì không có nền tảng giáo dục, chúng có thể ngoan hiền được sao?

Phụ nữ tranh địa vị quyền lực, ngay đời này có thể vinh hiển, đời sau không còn gì

Đại Sư Ấn Quang đã nói rất nhiều về việc này, Đại Sư Ngài quở trách cũng rất nghiêm trọng, nói phụ nữ hiện đại rời khỏi gia đình, gọi là phụ nữ chức nghiệp, ở trong xã hội cùng tranh với người nam, muốn làm người nữ mạnh. Điều này thì không sai, bạn ngay đời này có thể làm người nữ mạnh, nhưng đời sau của bạn thì xong rồi, Vì sao vậy? Bạn không có thời gian dạy con cái của bạn, vậy thì bạn xong rồi. 

Việc này giống như Võ Tắc Thiên triều nhà Đường khi qua năm mới muốn xem mẫu đơn. Hoa mẫu đơn nở đại khái vào tháng ba, tháng giêng thì làm sao có thể nở hoa? Mệnh lệnh của bà không ai dám trái lời, thế là có người đi nghiên cứu, đem mẫu đơn nuôi trồng trong nhà ấm, hay nói cách khác, dùng loại khí hậu ấm áp của tháng ba - tháng tư đó để có thể làm cho mẫu đơn nở hoa, bức ép nó phải nở hoa. Mùng một tháng giêng, trong cung đình để rất nhiều hoa mẫu đơn, thế nhưng hoa này chỉ nở một lần, về sau vĩnh viễn sẽ không nở hoa. Phụ nữ ngày nay ở trong xã hội tranh quyền, tranh địa vị cũng giống như hoa mẫu đơn đó vậy, ngay đời này của bạn có thể vinh hiển, đời sau của bạn không còn gì, chẳng phải là cái ý này hay sao? 

Võ Tắc Thiên là một phi tần ở hậu cung của Đường Thái Tông, sau trở thành Hoàng hậu thứ hai của Đường Cao Tông, về sau trở thành Hoàng đế duy nhất của triều đại Võ Chu do chính bà sáng lập, tồn tại từ năm 690 đến năm 705 (14 năm), làm gián đoạn nhà Đường. Bà có tính cách độc ác, hà khắc trong việc cai trị, bất nhân với cả người thân, làm nghiêng đổ xã tắc, khiến đông đảo cựu thần nhà Đường không phục.

Cho nên an nguy của xã hội, Đại Sư Ấn Quang nói rất hay, người nữ gánh lấy trách nhiệm rất lớn:

Chức trách của một người nữ là chỉ cần bạn quản tốt chồng, quản tốt con cái. Làm tổng thống thì nên để chồng đi làm, bảo con cái đi làm, chính mình không nên làm. Bạn phải vì quốc gia, vì xã hội mà bồi dưỡng nhân tài, đây là đại công đại đức. Bạn đem chức trách bổn phận của chính mình bỏ mất, đi làm những việc ngoài phần chức trách của mình, xã hội làm sao mà không loạn? Đây là đại đạo lý. 

Người trước đây nói, người đều có thể nghe, đều có thể tiếp nhận. Người hiện tại chúng ta ra bên ngoài nói, họ nói chúng ta đầu óc quá cổ hữu, phải đào thải thôi, không thích hợp với thế kỷ 21 này. Thế nhưng chúng ta bình lặng mà suy nghĩ, vẫn là đại đạo lý này của người xưa chính xác, có thể làm cho xã hội thịnh trị dài lâu.

Người hiện tại có rất nhiều cách nghĩ không có căn cứ, hay nói cách khác, không có đạo lý. Cho nên, không đọc sách của người xưa thì làm sao được? Những trước tác này của người xưa có thể truyền lại mấy ngàn năm vẫn được người tôn trọng, tất nhiên là có đại đạo lý. 

Trước tác của người ngày nay, các vị xem, có thể truyền được bao lâu? Bạn hiện tại chính mình có tiền, có thể in ra nhiều một chút, nhưng sau khi bạn chết rồi thì không có người in cho bạn, không thể truyền tiếp. Cần phải là chân lý thì mới có thể vĩnh viễn truyền lại, không tuyệt mất. Nếu nó không phải là đạo lý chân thật, truyền không được mấy đời thì chìm mất, không thể nổi lên.

Tại vì sao xã hội ngày nay có thể biến thành ra như vậy? Một mặt là không có người dạy bảo. Vừa rồi mới nói, là do giáo dục gia đình đã mất đi. Trong trường học thầy giáo cũng không giảng dạy luân lý đạo đức, giáo dục trường học cũng không còn. Trong xã hội cũng không có người hành hiệp trượng nghĩa, giáo dục xã hội cũng không còn. Vậy thì còn lại tôn giáo, thế nhưng xã hội xem tôn giáo là mê tín, cũng đem bỏ qua một bên. Hay nói cách khác, giáo dục hoàn toàn không còn.

Hòa Thượng Tịnh Không

Hòa Thượng Tịnh Không

Trích lục từ Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa – Tập 298, 145 Giảng Kinh Vô Lượng Thọ Lần 10 – Tập 174 Niệm Phật An Vui cẩn biên

Bài viết cùng chủ đề
Bài viết khác
Thiên tai do đâu mà đến?Thiên tai do đâu mà đến?
Giáo dục đời sống

Thiên tai do đâu mà đến?

Trên Kinh luận, Phật dạy chúng ta những đạo lý phương pháp chân thật có thể tiêu trừ tất cả tai ương. Phật pháp gọi là nội học, dùng nội công để cải thiện hoàn cảnh bên ngoài.

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 4)Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 4)
Giáo dục nhân quả

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 4)

Người ta phải thường xét nghĩ đến hành vi của mình có hợp với đạo trời hay không? Nếu hợp đạo trời thì phúc báo không cầu cũng tự nhiên đến. Phúc hay họa đều là do mình. Đạo trời chính là luật nhân quả.

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 5)Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 5)
Giáo dục nhân quả

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 5)

Họa phúc đều do tự mình tạo, đó là lời của thánh hiền. Còn như bảo họa phúc do trời chủ định, đó là lời của kẻ phàm phu.

Tâm đắc cả đời học Phật của Hòa Thượng Tịnh KhôngTâm đắc cả đời học Phật của Hòa Thượng Tịnh Không
Giáo dục đời sống

Tâm đắc cả đời học Phật của Hòa Thượng Tịnh Không

Tâm đắc cả đời học Phật của tôi chính là hai mươi chữ này. Cả đời tôi hành chính là hai mươi chữ này, khuyên người khác cũng là hai mươi chữ này.

Pháp môn Tịnh Độ chân thật là công đức bảo vô tậnPháp môn Tịnh Độ chân thật là công đức bảo vô tận
Nhận thức Phật giáo

Pháp môn Tịnh Độ chân thật là công đức bảo vô tận

Tất cả bố thí cúng dường sau cùng đều phải quy kết về khuyên bảo đại chúng tu học pháp môn Tịnh Độ, lão thật niệm Phật, vãng sanh Phật quốc.

Chia sẻ bài viết với mọi người
Sao chép đường link