Không làm giặc quốc gia, không nói xấu lãnh đạo

Ngay trong mỗi niệm thường hay nghĩ đến đại chúng xã hội làm ra một tấm gương tốt, không được làm một tấm gương xấu, đây chính là vô lượng công đức.

Không làm giặc quốc gia, không nói xấu lãnh đạo Không làm giặc quốc gia, không nói xấu lãnh đạo
Nghe trực tuyến
Không làm giặc quốc gia, không nói xấu lãnh đạo
Không làm giặc quốc gia, không nói xấu lãnh đạo
0:00
0:00

Bài viết thuộc chuyên đề

Không làm giặc quốc gia - Không nói xấu lãnh đạo tổ quốc

Đệ tử của Phật tiếp nhận giáo huấn của Phật Đà, quyết định không nên làm những việc trái với lợi ích của xã hội - không nên làm những việc hại xã hội - không nên làm những việc hại quốc gia - không nên làm những việc hại chúng sanh. Câu "không làm giặc quốc gia" hàm ý rất rộng rất sâu, bạn phải hiểu được.

Tại sao không nói xấu lãnh đạo tổ quốc? Hạnh phúc của nhân dân định đặt ở trên nền tảng xã hội an định. Xã hội an định thì mọi người liền có hạnh phúc. Nếu như xã hội động loạn, mọi người liền phải chịu khổ nạn. Quốc chủ là người lãnh đạo quốc gia. Nếu như nhân dân toàn quốc có lòng tin đối với người lãnh đạo quốc gia, đều tôn kính, đều phục tùng đối với họ, xã hội này là an định. Người lãnh đạo quốc gia cũng là người, họ không phải là thần, họ cũng không phải là Phật. Nếu bạn tìm một người tốt đẹp toàn diện thì không tìm được.

Cũng như lễ giáo nhà Nho đã nói: "Lỗi lầm của cha mẹ là con cái có thể nghe, nhưng không thể nói”, vì nói ra thì bất hiếu. Nhân dân đối với lãnh đạo quốc gia cũng giống như đối với cha mẹ vậy. Chúng ta phải khuyến khích họ, phải nghĩ biện pháp giúp đỡ họ có thể cải đổi tự làm mới, thế nhưng tuyệt đối không nên nói, tuyệt đối không thể hủy báng. 

Bạn thử nghĩ xem, ý nghĩa hai điều này của Phật sâu cỡ nào, đây thật là có trí tuệ. Cái khảo lượng này là vì hạnh phúc của tất cả chúng sanh, là vì an định xã hội, vì hòa bình thế giới mà khảo lượng. 

Do đây có thể biết, nếu như chúng ta xem thường, hữu ý vô ý hủy báng người lãnh đạo quốc gia, không những chính mình tạo nghiệp bất thiện mà còn ảnh hưởng an định xã hội, ảnh hưởng hòa bình thế giới, ảnh hưởng nhân dân hạnh phúc. Một người chân thật có trí tuệ không bằng lòng xem thấy điều này. 

Không được trốn thuế

Nộp thuế là nghĩa vụ của nhân dân, phải tận trách nhiệm đối với quốc gia, thu nhập của quốc gia nhờ vào thu thuế, quốc gia có tiền mới có thể vì nhân dân phục vụ rất nhiều công trình công cộng. 

Mọi người ở Singapore đều có thể xem thấy, công trình công cộng của Singapore rất là tốt đẹp, những tiền đó từ đâu mà ra? Nhân dân nộp thuế mà có, cho nên không được trốn thuế. 

Trốn thuế là phạm giới trộm, là trộm cắp. 

Cái giới trộm này vô cùng nghiêm trọng, nói ra thật đáng sợ, không nên cho rằng nghĩ biện pháp nộp thuế ít một chút, chính mình chiếm một chút tiện nghi, không biết được tổn thất của chính mình nghiêm trọng không gì bằng. Nhất định phải hiểu được nộp thuế.

Không phạm quốc chế

Pháp chế chính là pháp luật của quốc gia. Pháp lệnh quy chương không nên trái phạm, hay nói cách khác, quyết định không làm loại hành vi trái phạm pháp luật, đây là Phật không cho phép.

Phàm hễ việc trái pháp luật, cho dù là việc tốt cũng không nên làm.
Việc tốt nếu trái pháp luật mà làm, thì bạn nhất định phải có tinh thần của Bồ-tát, bằng lòng tiếp nhận phân xử của pháp luật.

Ngày trước, Tổ sư đời thứ sáu của Tịnh Độ tông chúng ta, không phải Thiền tông, Ngài chính là làm qua việc này. Thiền sư Vĩnh Minh Diên Thọ, Ngài biết mình phạm pháp. Ngài là một quan viên công vụ nhỏ của quốc gia, quản việc thu thuế. Quản lý thu thuế thì đương nhiên tiền thường hay thông qua trên tay Ngài. Ngài liền lấy đi một ít trong số tiền đó để đem đi phóng sanh, thường hay phóng sanh.

Về sau bị điều tra ra, trong tiền thuế thiếu đi không ít tiền, liền hỏi Ngài, Ngài thừa nhận số tiền đó do Ngài lấy đi. Lấy đi làm cái gì? Lấy đi phóng sanh. Chiếu theo pháp luật phán hình, Ngài phải chịu án tử. Ngài dám thừa nhận, bạn có dám thừa nhận hay không? Thế nhưng Ngài không mang đi hưởng thụ, không có mang tiền đó đi ăn uống vui chơi, Ngài đem đi phóng sanh. 

Sau khi sự việc này xảy ra thì đem báo cáo hoàng đế. Hoàng đế nghe rồi cũng tức cười, thế gian này còn có loại người như vậy. Ông nói chiếu theo pháp luật mà phán hình, phải chặt đầu. Ông chỉ căn dặn vị quan giám trảm rằng: “Khanh xem thử ông ấy, khi chặt đầu ông ấy có sợ hay không? Nếu ông ấy lo sợ thì chém đi cho xong, nếu ông ấy không lo sợ thì đem ông ấy về gặp ta”. 

Khi Ngài bị áp giải đến pháp trường để chặt đầu, quan giám trảm xem thấy Ngài không chút lo sợ, liền hỏi Ngài, tại vì sao ông không chút lo sợ? Đại Sư Vĩnh Minh liền nói: “Ta dùng một mạng này để cứu lấy ngàn ngàn vạn vạn sinh mạng, thật xứng đáng, thì ta có gì mà lo sợ? Ta hoan hỷ vui vẻ mà nhận lấy pháp luật quốc gia chế tài”. 

Quan giám trảm đem lời nói này báo cáo lên Hoàng Đế. Hoàng Đế triệu kiến, liền hỏi Ngài muốn làm gì? Ngài nói: “Tôi muốn xuất gia”. Hoàng Đế nói: “Tốt” và cho phép Ngài xuất gia, chính là Quốc sư Vĩnh Minh, Hoàng Đế làm hộ pháp. 

Nếu bạn làm việc tốt phạm pháp cũng phải học Đại Sư Vĩnh Minh thì mới được. Đây là trong Liễu Phàm Tứ Huấn gọi là “thiên trung chánh”. (Thiên - làm sự việc không như pháp; thế nhưng sự việc là một việc tốt, gọi là “thiên trung chánh”).

Chúng ta có thể dùng phương thức hợp pháp để làm, đương nhiên là tốt nhất. Việc không hợp pháp mà làm việc tốt, không thể làm tấm gương tốt cho đại chúng xã hội. Đại chúng xã hội đều học theo làm như vậy thì xã hội sẽ động loạn, pháp luật không được người tôn trọng, đây không phải là một tấm gương tốt.

Đệ tử Phật phải thường hay nghĩ đến "trang nghiêm chúng hạnh, quỹ phạm cụ túc", thường hay nghĩ đến đại chúng xã hội làm ra một tấm gương tốt, đây chính là vô lượng công đức. Cho nên tổng đề mục giảng đường chúng ta giảng Kinh chính là "Học vi nhân sư, hành vi thế phạm". Thực tế, hai câu này cũng chính là hai câu Kinh văn: "Trang nghiêm chúng hạnh, quỹ phạm cụ túc". Thế nhưng hai câu nói trên Kinh này, người thông thường không dễ hiểu, rất không dễ gì lý giải. Ngay trong mỗi niệm đều muốn làm tấm gương tốt cho xã hội, không được làm một tấm gương xấu, việc làm tốt - tốt nhất cũng không nên có cách làm như vậy, cũng không nên làm trái pháp luật.

Hòa Thượng Tịnh Không

Hòa Thượng Tịnh Không

Trích lục từ Giảng Kinh Vô Lượng Thọ Lần 10 – Tập 212, 342 Niệm Phật An Vui cẩn biên

Bài viết cùng chủ đề
Bài viết khác
Người thật sự hạnh phúcNgười thật sự hạnh phúc
Nhận thức Phật giáo

Người thật sự hạnh phúc

Thích Ca Mâu Ni Phật đã làm nên một tấm gương đời người hạnh phúc mỹ mãn. Ngài được đại tự tại, đời sống vật chất, đời sống tinh thần cả đời Ngài một mảy may áp lực cũng không có.

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 2)Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 2)
Giáo dục nhân quả

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 2)

Mệnh do tự mình tạo, phúc do chính mình tìm. Ta làm ác tự nhiên bị tổn phúc. Ta tu thiện tự nhiên được phúc báo.

Cội gốc của động loạn xã hộiCội gốc của động loạn xã hội
Giáo dục gia đình

Cội gốc của động loạn xã hội

Có rất nhiều người nghiên cứu cội gốc của động loạn, nhưng đều không tìm ra căn bản. Căn bản của động loạn xã hội là gì?

Phật giáo là giáo dục, không phải tôn giáoPhật giáo là giáo dục, không phải tôn giáo
Nhận thức Phật giáo

Phật giáo là giáo dục, không phải tôn giáo

Chúng ta học Phật với mục đích gì? Chư Phật Như Lai giáo hóa chúng sanh với mục đích gì? Chúng ta cần phải hiểu rõ, cần phải sáng tỏ.

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 3)Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 3)
Giáo dục nhân quả

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 3)

Cái mà mọi người quen gọi là “số mệnh” thực sự chỉ là “nghiệp”. Ta là chủ nghiệp của ta. Ta chính là người tạo ra số mệnh của ta, và chỉ có ta mới có thể thay đổi được số mệnh của ta.

Chia sẻ bài viết với mọi người
Sao chép đường link