Tấm gương cho người xuất gia

Chúng ta có phải thật sự học Phật không? Thật sự học Phật thì phải suy nghĩ thật nghiêm túc, Thích Ca Mâu Ni Phật năm xưa còn tại thế, Ngài sống đời sống như thế nào?

Tấm gương cho người xuất giaTấm gương cho người xuất gia
Nghe trực tuyến
Tấm gương cho người xuất gia
Tấm gương cho người xuất gia
0:00
0:00

Bài viết thuộc chuyên đề

Đời sống của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni

Tôi xuất gia, thầy dạy tôi rất nghe lời, làm theo lời thầy. Thầy dạy tôi học theo Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Cuốn sách đầu tiên Đại sư Chương Gia bảo tôi đọc là Thích Ca Phổ, chính là truyện ký của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Các bạn xem, học theo Ngài, điều này an vui biết bao! Suốt đời thân tâm không có gánh nặng, người bây giờ gọi là không có áp lực, cuộc sống tự tại. Mỗi ngày ngoài việc đọc sách, thì ở đây cùng nhau chia sẻ với mọi người tâm đắc học Phật, ngoài điều này ra không còn việc gì khác.

(Trích từ Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa - Tập 181)

Trong Phật pháp, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni làm ra tấm gương cho chúng ta xem. Chúng ta phải lãnh hội một cách sâu sắc đối với ý của Ngài. Suốt cuộc đời, Ngài không thành lập đạo tràng. Trong kinh chúng ta thấy có Tinh Xá Trúc Lâm, Kỳ Thọ Cấp Cô Độc Viên, Linh Thứu Sơn, những đạo tràng đó đều là quốc vương, đại thần, cư sĩ, trưởng giả thành lập. Vì thế Đức Phật tán thành các bạn thành lập đạo tràng, mời người xuất gia đến dạy học. Nói như hiện nay mọi người dễ hiểu, hoan nghênh các bạn thành lập trường học, người xuất gia đến làm giáo viên, không quản lý việc hành chính, chỉ lo việc dạy học. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã biểu diễn cho chúng ta thấy như thế, Ngài không lo lắng, không quản lý hành chính, không quản người, không quản việc, Ngài tự tại biết bao!

(Trích từ Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa - Tập 181)
Đời sống của Đức Phật Thích Ca. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni suốt đời thân tâm không có gánh nặng. Mỗi ngày ngoài việc đọc sách thì cùng mọi người chia sẻ
tâm đắc học Phật. Ngài không có lo lắng, không quản người, 
không quản tiền, không quản việc, cuộc sống tự tại an vui.

Sống thanh tịnh, nhất định không có tâm danh lợi

Trong thời đại này vì sao Ấn Quang Đại sư dạy chúng ta xây dựng đạo tràng nhỏ, nhân số không vượt quá hai mươi người? Đạo tràng mà xây lớn thì lòng người thay đổi. Ban đầu vốn vẫn còn một chút đạo tâm, đạo tràng khi lớn lên rồi, đạo tâm đó liền trở thành tâm danh lợi. Bây giờ đạo là gì? Tiền là đạo, danh lợi là đạo. Họ đi trên con đường danh lợi, đạo đó chính là đạo ngạ quỷ, đạo súc sinh, đạo địa ngục. Họ là kiểu đạo tràng đó, chúng ta phải hiểu cho rõ ràng. 

Đạo tràng lớn, xây dựng huy hoàng quá, rất nhiều người phát tâm đến đó để xuất gia. Mục đích xuất gia ở đâu? Đi hưởng phước. Thế gian này cuộc sống khổ quá, phòng ốc lớn như vậy, ở thì thoải mái biết bao! Họ không phải là vì tu hành, họ vì hưởng phước, vì tạo nghiệp. Còn có những tâm không tốt, tương lai muốn chiếm lấy đạo tràng này, đấu tranh, tranh danh đoạt lợi, sự việc này lúc tôi còn trẻ đã thấy qua rồi. 

Sống thanh tịnh, nhất định không có tâm danh lợi. Ấn Quang Đại Sư dạy chúng ta xây dựng đạo tràng nhỏ, nhân số không vượt quá hai mươi người. Đạo tràng mà xây lớn thì lòng người thay đổi. Ban đầu vốn vẫn còn một chút đạo tâm, đạo tràng khi lớn lên rồi, đạo tâm đó liền trở thành tâm danh lợi. Hòa Thượng Tịnh Không: Bản thân muốn được thanh tịnh thì vẫn nên học theo Phật Thích Ca Mâu Ni, không quản việc gì. Mọi người đều biết tôi là pháp sư “tam bất quản”, không quản người, không quản tiền, không quản việc.

Thời đó ở Đài Loan, tôi thường đi ra ngoài giảng kinh, có một chùa nọ mời tôi giảng. Đạo tràng này mới xây dựng là của nữ chúng, người xuất gia ở trong đó tôi cũng quen biết, rất quen thân với tôi, cho nên họ đến mời tôi giảng kinh. Giảng được nửa tháng thì bên trong họ cãi vã nhau. Cãi vã những gì? Phân phối chức vụ không đồng đều. Bởi vì xây đạo tràng, những đồ đệ nhỏ hơn vị tỳ kheo ni lớn tuổi ra ngoài đi hóa duyên. Đương nhiên có người hóa duyên được nhiều, có người hóa duyên được ít. Khi trở về, người hóa duyên được nhiều họ tranh thủ muốn làm quản lý, họ muốn làm duy-na(1), muốn làm tri khách(2), muốn giành những điều này, lúc giành còn đánh nhau. 

Chú thích:
(1) Duy-na: chức vụ trông coi quản lý công việc của chúng tăng trong chùa.
(2): Tri khách: một chức vị quan trọng trong chùa, chuyên lo việc tiếp khách.

Tôi về đến Đài Trung đem sự việc này nói với thầy giáo, thầy nói: “Thôi được rồi, đừng đi nữa”. Tôi nói “Kinh con vẫn chưa giảng xong”. Thầy nói: “Không sao, kinh giảng chưa xong cũng là việc thường thấy thôi. Chỉ cần đạo tràng không như pháp thì nhanh chóng rời đi”. Tôi liền đi khỏi. Bộ kinh đó tôi giảng được khoảng một phần ba. 

Chúng ta tin rằng hiện tại đạo tràng phần lớn đều là tình hình như vậy. Họ không phải đang làm việc đạo, đấu đá lẫn nhau, tranh quyền đoạt lợi, lừa gạt tín đồ, lừa gạt Phật Bồ-tát. Các bạn nói xem có nguy quá không? 

Cho nên “tịnh nghiệp tam phước” sau khi “phát tâm Bồ-đề” phải nhanh chóng “tin sâu nhân quả”. Họ không tin nhân quả. Họ tin nhân quả thì sẽ giống như tôi vậy, không dám xây đạo tràng. Vì sao vậy? Bởi vì chúng ta nghĩ đến hai mươi người sống cùng nhau, cũng sẽ tranh danh đoạt lợi. Vậy thì phiền phức lớn lắm! Bản thân muốn được thanh tịnh thì vẫn nên học theo Phật Thích Ca Mâu Ni, sống được thanh tịnh, không quản việc gì. 

(Trích từ Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa - Tập 228)

Tuyệt đối không hỏi người xin tiền

Thực tiễn việc “tin sâu nhân quả” ở chỗ nào vậy? Thực tiễn ở Liễu Phàm Tứ Huấn. Chúng ta không cần chọn thứ gì quá cao sâu, Liễu Phàm Tứ Huấn rất rõ ràng dễ hiểu. Các bạn cứ học Liễu Phàm Tứ Huấn thì sẽ “tin sâu nhân quả”. Đặc biệt phải tin rằng “miếng ăn giọt nước đều đã được định trước”, bạn phải tin đạo lý này. Sau khi rõ ràng được lý, thì tâm của bạn liền an. Chúng ta còn cần phan duyên nữa hay không? Không cần. Trong mạng của bạn có thì đến lúc nó sẽ tới, đâu cần phải đi tìm kiếm. Cho nên, tôi khuyên đồng tu trong đạo tràng tuyệt đối không hóa duyên, tuyệt đối không xin người ta một xu nào, nếu bạn hiểu thì thật sự bạn đã “tin sâu nhân quả”.

Tuyệt đối không hỏi người xin tiền. Cả đời tôi chưa từng hóa duyên với ai. Dù khó khăn đến đâu, tôi cũng chưa từng nói người ta giúp đỡ. Dù khó khăn hơn nữa, vẫn có thể bình an mà sống qua ngày, như vậy tự tại biết bao.

Tiền cúng dường là người ta đang trồng phước, chúng ta nhất định phải làm thay cho họ, tiền đến tay này thì đi ra tay kia, như vậy thì được. Bản thân bạn mới thật sự đạt được sự tự tại, bạn đã thật sự buông bỏ được những thứ này, đây là thuộc về “khí dục” (lìa bỏ tâm tham).

(Trích từ Giảng Kinh Vô Lượng Thọ Lần 10 - Tập 342)

Toàn tâm toàn lực nghiên cứu kinh điển

Ngày nay, người xuất gia việc tối cần thiết không phải là xây cất chùa, mà việc quan trọng nhất là nghiên cứu kinh điển. 

Làm sao mới có thể khế nhập cảnh giới của kinh giáo? Tôi đem kinh nghiệm của chính bản thân tôi cống hiến cho quý vị làm tham khảo, cả cuộc đời này của tôi không quản người, không quản việc, không quản tiền, toàn tâm toàn lực để trong kinh giáo. Ở trong đầu không có nghĩ việc khác, chỉ có một việc, đây chính là một môn thâm nhập, huân tu lâu dài. 

Bạn muốn quản người, quản việc, quản tiền thì tâm của bạn sẽ phân tán, khả năng của bạn không có tập trung, bạn làm sao mà học được tốt chứ? Tôi khuyên mọi người dùng phương pháp này của tôi là lòng chân thật, không phải hại mọi người, là mong cho mọi người học tốt, có thể cứu được Phật pháp, cứu được chúng sanh.

(Trích từ Giảng Kinh Vô Lượng Thọ Lần 10 - Tập 271)
Toàn tâm toàn lực nghiên cứu kinh điển. Việc tối cần thiết của người xuất gia không phải là xây chùa mà là nghiên cứu kinh điển, như vậy mới cứu được Phật pháp, cứu được chúng sanh. Người thật sự tu hành, mỗi ngày học Phật, nếu đói chết lạnh chết, Vi Đà Bồ Tát phải bị cách chức. Điều này là thật không phải giả. Tôi đời này không tự lo, có việc gì thì đã có Bồ Tát Vi Đà lo, tôi không cần phải cầu, Ngài tự nhiên sẽ thay tôi làm tốt.

Mọi người ở nơi đây ngày ngày giảng kinh dạy học, tôi nói với các bạn, có vị đại hộ pháp đang hộ trì cúng dường chúng ta. Đại hộ pháp này là ai? Đại hộ pháp là Phật A Di Đà. Dưới đại hộ pháp còn có một tổng quản, ông ta chuyên môn quản lý việc này. Vị tổng quản này là ai? Là Bồ Tát Vi Đà. Chúng ta cần phải tin tưởng, thật sự tu hành. Mỗi ngày lên lớp học Phật, người đó đói chết lạnh chết, Vi Đà Bồ Tát phải bị cách chức. Điều này là thật không phải giả.

Bồ Tát Vi Đà rất tận tâm với công việc. Chỉ cần ta thật tâm tu hành, thì Ngài luôn quan tâm đến chúng ta. Ta thiếu điều gì Ngài sẽ đưa đến ngay, điều này không giả chút nào. Nếu chúng ta không tin, tự mình đi tìm tín đồ, đi khắp nơi quyên góp, như vậy thì Bồ Tát Vi Đà có thể nhẹ nhõm: “Người này tôi có thể không cần quản, họ tự chịu trách nhiệm”, nên Ngài sẽ không quản lý người này nữa. Tôi đời này không tự lo, tuyệt đối không đi quyên góp, không đi xin tiền. Có việc gì thì đã có Bồ Tát Vi Đà lo, tôi không cần phải cầu, Ngài tự nhiên sẽ thay tôi làm tốt. Chúng ta đối với Chư Phật Bồ-tát phải có lòng tin, lòng tin kiên định, không có chút nào hoài nghi.

(Trích từ Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa - Tập 326)

H1

H2

H3

H4

H5
H6

P

Caption

Code

Quoe

Ordered list

  1. Item 1
  2. Item 2
  3. Item 3

Unordered list

  • Item A
  • Item B
  • Item C

Text link

Bold text

Emphasis

Superscript

Subscript

Hòa Thượng Tịnh Không

Hòa Thượng Tịnh Không

Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa (Trích từ tập 181, 228, 326) Giảng Kinh Vô Lượng Thọ Lần 10 (Trích từ tập 271, 342)

Từ khóa
Chia sẻ bài viết
Chia sẻ
Copy Link Icon
Copy link
Copy link
Cỡ chữ
Khai thị trọng yếu
Bài viết cùng chủ đề
Bài viết khác
Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 2)Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 2)
Giáo dục nhân quả

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 2)

Mệnh do tự mình tạo, phúc do chính mình tìm. Ta làm ác tự nhiên bị tổn phúc. Ta tu thiện tự nhiên được phúc báo.

Hiểu rõ đạo lý cúng Thần TàiHiểu rõ đạo lý cúng Thần Tài
Giáo dục đời sống

Hiểu rõ đạo lý cúng Thần Tài

Việc cúng Thần Tài, người thời trước có trí tuệ, họ không mê tín. Thần tài là vị nào vậy?

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 4)Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 4)
Giáo dục nhân quả

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 4)

Người ta phải thường xét nghĩ đến hành vi của mình có hợp với đạo trời hay không? Nếu hợp đạo trời thì phúc báo không cầu cũng tự nhiên đến. Phúc hay họa đều là do mình. Đạo trời chính là luật nhân quả.

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 3)Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 3)
Giáo dục nhân quả

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 3)

Cái mà mọi người quen gọi là “số mệnh” thực sự chỉ là “nghiệp”. Ta là chủ nghiệp của ta. Ta chính là người tạo ra số mệnh của ta, và chỉ có ta mới có thể thay đổi được số mệnh của ta.

Có ta là phàm phu, vô ngã là thánh nhânCó ta là phàm phu, vô ngã là thánh nhân
Giáo dục đời sống

Có ta là phàm phu, vô ngã là thánh nhân

Cái khó buông nhất của tất cả chúng sanh là “ngã chấp”, tôi cho rằng thế này thế nọ, tôi cảm thấy thế này thế nọ. Đây chính là gốc bệnh sinh tử sáu cõi luân hồi của bạn.

Chia sẻ bài viết với mọi người
Sao chép đường link