Cuối cùng đều quay về Tịnh Độ

Chư Phật xuất hiện ở thế gian, giảng kinh thuyết pháp, giáo hóa chúng sanh chính là để khuyên mọi người niệm Phật cầu sanh thế giới Cực Lạc.

Cuối cùng đều quay về Tịnh ĐộCuối cùng đều quay về Tịnh Độ
Nghe trực tuyến
Cuối cùng đều quay về Tịnh Độ
Cuối cùng đều quay về Tịnh Độ
0:00
0:00
https://dl.dropboxusercontent.com/scl/fi/j25zwsu6arwljmyha05we/cuoi-cung-deu-quay-ve-tinh-do-audio.mp3?rlkey=0dvyelaselnz40t39d6rekxte&dl=1

Bài viết thuộc chuyên đề

Phật giáo hóa chúng sanh vĩnh viễn là bị động

Thời triều Đường, Thiện Đạo Đại sư đã từng nói một câu: “Chư Phật sở dĩ xuất hưng thế, duy thuyết Di Đà bản nguyện hải”. Ý nghĩa của câu nói này chúng ta phải hiểu, ý là nói:

Tất cả chư Phật xuất hiện ở thế gian, giảng kinh thuyết pháp, giáo hóa chúng sanh chính là để khuyên mọi người niệm Phật cầu sanh thế giới Cực Lạc, chỉ vì mỗi một việc như vậy. 

Đã vì một sự việc thì Thích Ca Mâu Ni Phật vào năm đó giảng một bộ kinh Di Đà chẳng phải là đủ rồi sao? Tại sao còn phải giảng nhiều kinh điển như vậy? 

Đáp án đều ở trong kinh, chỉ tại bản thân chúng ta lơ là không chú ý. Tôi nói ra, mọi người nghe xong đều rất quen tai, lời nói này nghe rất nhiều rồi, trong kinh cũng đã xem không ít:

Phật dạy chúng sanh, chúng sanh căn tánh không giống nhau. Phật giáo hóa chúng sanh, quí vị phải nhớ kỹ, vĩnh viễn là bị động, hoàn toàn không bao giờ chủ động chỉ dạy, đây là chánh lý. 

Chủ động dạy người là bản thân bạn có ý, hay nói cách khác, bản thân bạn chắc chắn có phân biệt, chấp trước. Chư Phật Bồ Tát không có, đây là điểm chúng ta phải học. Cho nên tôi thường hay khuyên các đồng tu:

Nếu bạn muốn chân thật học Phật, thật sự muốn có thành tựu trong Phật pháp, cũng chính là bạn thật sự muốn khai ngộ, thật sự muốn đoạn phiền não, thật sự muốn có trí tuệ thì trước tiên phải đem cái ý nghĩ khống chế đối với tất cả người, tất cả sự, tất cả vật buông xả đi. 

Phật không có ý nghĩ này, Phật đối với tất cả người, sự, vật trong hư không pháp giới hoàn toàn không có ý nghĩ khống chế, hoàn toàn không có ý nghĩ chiếm hữu, cho nên Phật giáo hóa chúng sanh là bị động, không phải chủ động. 

Nếu như Phật thật sự là chủ động thì tôi tin Ngài chỉ giảng một bộ kinh A Di Đà, những kinh khác đều không giảng. Khi bị động, bạn muốn tôi giảng cái gì thì tôi sẽ giảng cho bạn cái ấy, đây là sự thật. Cho nên, Phật ứng cơ thuyết pháp. 

Căn cơ của chúng sanh vô lượng vô biên, người này muốn thỉnh Ngài giảng cái này, người kia thỉnh pháp môn nọ, Phật bèn giảng vô lượng vô biên pháp môn. Vô lượng vô biên pháp môn được nói ra là do như vậy. Đây là điểm chúng ta phải học tập. Nếu như nói Phật chủ động, đó chỉ là một pháp môn: Thành thật niệm Phật, cầu sanh Tịnh Độ. Ở trong kinh Phật nói cho chúng ta biết chân tướng sự thật này.

Căn tánh không giống nhau nên phương tiện và cách thức cũng khác nhau

Phật đem tất cả căn cơ chúng sanh chia thành ba bậc. Người bậc thượng, chúng sanh căn thục thì giảng pháp môn Tịnh Độ. Sao gọi là căn thục? Là thiện căn, phước đức, nhân duyên của họ chín muồi, họ ở trong một đời này có thể đi làm Phật rồi, đối với những người này thì giảng pháp môn này. 

Quí vị nhất định phải hiểu rõ:

Chúng ta tiếp xúc được pháp môn này, nếu như có tín tâm, có nguyện tâm thì bạn chính là chúng sanh căn thục. Hay nói cách khác, từ vô lượng kiếp đến nay, ngày nay cơ hội làm Phật của bạn đến rồi. Việc này quá hy hữu, quá khó được!

Cư sĩ Bành Tế Thanh nói: “Vô lượng kiếp đến nay một ngày hy hữu khó gặp!” Chúng ta gặp được rồi, ta phải làm Phật rồi. 

Phật vô cùng yêu thương chúng sanh, căn chưa chín muồi thì giảng pháp môn thấp hơn một bậc. Vì chưa chín muồi nên phải giảng pháp môn khác, giúp cho họ chín muồi. Đây là đối với người trung căn. Người căn bậc hạ, họ vẫn chưa trồng thiện căn. Chưa trồng thiện căn thì giúp họ trồng thiện căn. 

Người đã có thiện căn thì giúp cho họ chín muồi. Người đã chín muồi thì giúp cho họ đi làm Phật. Pháp môn Tịnh Độ là nói đối với người thiện căn đã chín muồi, là giúp cho bạn ở ngay trong đời này đi làm Phật.

Hòa Thượng Tịnh Không

Hòa Thượng Tịnh Không

Trích lục từ Giảng Kinh Vô Lượng Thọ Lần 10 – Tập 117 Niệm Phật An Vui cẩn biên

Bài viết cùng chủ đề
Bài viết khác
Không làm giặc quốc gia, không nói xấu lãnh đạo Không làm giặc quốc gia, không nói xấu lãnh đạo
Giáo dục đời sống

Không làm giặc quốc gia, không nói xấu lãnh đạo

Ngay trong mỗi niệm thường hay nghĩ đến đại chúng xã hội làm ra một tấm gương tốt, không được làm một tấm gương xấu, đây chính là vô lượng công đức.

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 3)Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 3)
Giáo dục nhân quả

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 3)

Cái mà mọi người quen gọi là “số mệnh” thực sự chỉ là “nghiệp”. Ta là chủ nghiệp của ta. Ta chính là người tạo ra số mệnh của ta, và chỉ có ta mới có thể thay đổi được số mệnh của ta.

Cội gốc của động loạn xã hộiCội gốc của động loạn xã hội
Giáo dục gia đình

Cội gốc của động loạn xã hội

Có rất nhiều người nghiên cứu cội gốc của động loạn, nhưng đều không tìm ra căn bản. Căn bản của động loạn xã hội là gì?

An nguy của xã hội người nữ gánh trách nhiệm rất lớnAn nguy của xã hội người nữ gánh trách nhiệm rất lớn
Giáo dục gia đình

An nguy của xã hội người nữ gánh trách nhiệm rất lớn

Chức trách của người nữ là quản tốt chồng, quản tốt con cái, vì quốc gia, vì xã hội mà bồi dưỡng nhân tài, đây là đại công đại đức.

Lễ kính chư Phật tu hạnh Phổ HiềnLễ kính chư Phật tu hạnh Phổ Hiền
Giáo dục đời sống

Lễ kính chư Phật tu hạnh Phổ Hiền

Giáo học của nhà Phật, lễ kính là trước tiên. Giáo học của nhà Nho, lễ kính cũng là trước tiên.

Chia sẻ bài viết với mọi người
Sao chép đường link