Phàm phu chúng ta đều có thể vãng sanh thượng thượng phẩm

Đại sư Thiện Đạo nói: “Người niệm Phật vãng sanh thế giới Tây Phương Cực Lạc, bốn cõi, ba bậc, chín phẩm đều do gặp duyên không như nhau.”

Phàm phu chúng ta đều có thể vãng sanh thượng thượng phẩmPhàm phu chúng ta đều có thể vãng sanh thượng thượng phẩm
Nghe trực tuyến
Phàm phu chúng ta đều có thể vãng sanh thượng thượng phẩm
Phàm phu chúng ta đều có thể vãng sanh thượng thượng phẩm
0:00
0:00
https://dl.dropboxusercontent.com/scl/fi/3b0v8o544da450gv3rxyl/pham-phu-chung-ta-deu-co-the-vang-sanh-thuong-thuong-pham-audio.mp3?rlkey=p3wpxa0pc2ohfzgbbfnas73q9&dl=1

Bài viết thuộc chuyên đề

Ở thời đại này, chúng ta tiếp xúc được chánh pháp là chân thật như trên kinh đã nói, “vô lượng kiếp đến nay, nhân duyên, phước đức, thiện căn chín muồi”, bạn mới có thể gặp được chánh pháp. Gặp được chánh pháp có thể tinh tấn, không thoái chuyển thì ngay trong đời này nhất định thành tựu. Thế nhưng, trong số người gặp được chánh pháp, chúng ta xem thấy người thoái tâm quá nhiều. Vì sao họ có thể thoái tâm? Vì thiện căn, phước đức, nhân duyên không đầy đủ. 

Trong ba điều kiện này, chỉ cần có một điều kiện không đầy đủ thì họ liền thoái tâm. Nếu cả ba điều kiện đều không đầy đủ thì làm gì có chuyện không thoái chuyển chứ? Nhất định bị thoái chuyển. Cho nên chính chúng ta nếu muốn ở trên đạo nghiệp giữ được không thoái chuyển thì bạn phải đặc biệt đề cao cảnh giác. Nếu thiện căn phước đức của chúng ta kém một chút cũng không nên lo, duyên thù thắng thì được.

Duyên là quan trọng

Chúng ta xem thấy trong chú giải kinh Quán Vô Lượng Thọ của Đại sư Thiện Đạo, chương Thượng Phẩm Thượng Sanh giảng được rất hay. Ngài nói: “Người niệm Phật vãng sanh thế giới Tây Phương Cực Lạc, bốn cõi, ba bậc, chín phẩm đều do gặp duyên không như nhau”. 

Câu nói này chúng ta quyết không nên khinh suất xem lướt qua. Duyên là quan trọng, chúng ta gặp duyên không như nhau. 

Nếu như duyên của chúng ta thù thắng, cho dù thiện căn, phước đức của chúng ta có mỏng một chút cũng đều có thể đạt đến được thượng phẩm thượng sanh. 

Cách nói của Ngài cùng với cách nói của những người trước Ngài không giống nhau. Về trước, thông thường các đại đức phần nhiều cho rằng thượng tam phẩm vãng sanh đại khái đều là Bồ Tát, trung phẩm vãng sanh phải là A La Hán, Bích Chi Phật, phàm phu vãng sanh chỉ ở hạ phẩm. Cách nói của người xưa là như vậy, Ngài Thiện Đạo không nói như vậy. Ngài Thiện Đạo nói không liên quan với đại - tiểu thánh (đại thánh chính là Bồ Tát, tiểu thánh chính là Thanh Văn, Duyên Giác), mà là do “duyên không như nhau”. Câu nói này chính là nói “phàm phu chúng ta đều có thể vãng sanh thượng thượng phẩm”

Cái gì gọi là “duyên thù thắng”? 

Điều kiện đầu tiên phải có lão sư tốt, vị lão sư có tu có chứng, có trí tuệ, có phương tiện thiện xảo, có phương pháp, có phương pháp giáo học rất tốt, chúng ta phải gặp loại cơ duyên này, sẽ đem thời gian tu hành của chúng ta rút ngắn, chúng ta ở ngay trong một đời liền có thể có thành tựu không thể nghĩ bàn. Đây là sự thật ngàn vạn lần xác thực. 

Gặp được lão sư tốt, chính mình có thể thành tựu hay không, then chốt là ở chính mình. Tôi thường nói cái then chốt này không gì khác là hiếu học, chịu học. Chỉ cần chịu học, chỉ cần hiếu học, không ai không thành tựu. Trong "chịu học", quan trọng nhất là phải tiếp nhận chỉ đạo của lão sư. Cái điểm này, ở hiện tại nói cũng là một sự việc rất khó khăn, cho nên đối với lão sư cần phải có tín tâm kiên định, tín tâm viên mãn. Lão sư dạy chúng ta làm thế nào, chúng ta rất chăm chỉ nỗ lực mà làm, chắc chắn không trái phạm, như vậy mới có thể thành công. Nếu như có nghi hoặc đối với lão sư, không thể hoàn toàn tín nhiệm, tu học của chúng ta liền bị tổn thất. 

Cùng đồng một lão sư tốt, họ quyết không chỉ dạy một học trò, họ dạy học trò rất nhiều, tại vì sao có người thành tựu, có người thì không thể thành tựu?

Nhân tố trong đây quả nhiên rất nhiều, thế nhưng một nhân tố quan trọng nhất, khẳng định ở "y giáo phụng hành". Cũng chính là chúng ta ngày nay nói, học trò nghe lời, học trò tiếp nhận chỉ đạo, người học trò này khẳng định thành tựu. Không thể tiếp nhận chỉ đạo, nên gọi là "bằng mặt không bằng lòng", vẫn tùy thuận tri kiến của chính mình, loại người này phần nhiều đều là người tương đối thông minh, đó chính là ngạn ngữ thường nói: "Thông minh lại bị thông minh hại". Người thông minh không bằng người thành thật, người thành thật thành tựu, người thông minh thất bại. Cái thí dụ này, xưa nay trong ngoài, chúng ta thấy được quá nhiều quá nhiều rồi. Cho nên hiểu rõ đạo lý này, chắc chắn phải nghe giáo huấn của lão sư. Lão sư dạy chúng ta học thứ nào, thì chúng ta ngoan ngoãn học thứ đó. Lão sư dạy chúng ta chăm chỉ học cái thiên này, thì chúng ta chăm chỉ học cái thiên này. Cái này ở giáo học hiện đại thực tế là việc khó.

Vào thời xưa ở Trung Quốc, bởi vì ở trong gia đình cha mẹ dạy bạn, trưởng bối dạy bảo bạn, hiểu được tôn sư trọng đạo. Hoàn cảnh tu học đó so với chúng ta hiện tại tốt hơn quá nhiều. Hoàn cảnh hiện tại này đề xướng "dân chủ tự do mở rộng", cái phiền phức này lớn rồi, tùy thuận phiền não tập khí của chính mình, tùy thuận ưa thích của chính mình, tùy thuận yêu thích của chính mình, không thể tôn trọng lão sư, cho dù có thiên chức thông minh, cũng rất khó có thành tựu. Đạo lý ngay chỗ này.

Muốn có thành tựu, tín tâm phải kiên định

Vì sao chúng ta không thể thành tựu? Vì tín tâm của chúng ta không kiên định, tín tâm có thể dao động, do đó người tu hành rất nhiều mà người thành tựu thì ít. Những người nào có thể thành tựu? Tín nguyện kiên định, trước sau không đổi, cũng chính là nói thủy chung bất biến, con người đó cả đời quyết định có thành tựu.

Tín tâm tại vì sao có thể thoái, tại vì sao có thể thay đổi? Ở trong đây tóm lại không ngoài hai nguyên nhân. 

  • Nguyên nhân thứ nhất là chính mình từ vô lượng kiếp đến nay tu tích thiện căn phước đức nhân duyên mỏng, không sâu dày. 
  • Nguyên nhân thứ hai là nhận thức đối với giáo lý chưa đủ sâu, cho nên học Phật, giáo nghĩa của Phật không liễu giải một cách sâu sắc. 

Thế Tôn ở trên hội Kim Cang Bát Nhã dạy chúng ta “thâm giải nghĩa thú”. Chúng ta đối với nghĩa thú của Phật pháp hiểu được không đủ sâu là do bởi hai loại nguyên nhân này, nên không ngăn nổi mê hoặc của năm dục sáu trần bên ngoài, phiền não tập khí theo đó mà thêm lớn, đạo tâm bị tiêu mất hết. Đây là từ xưa đến nay, bao nhiêu người tu hành không thể thành tựu, nhân tố chính ngay chỗ này. 

Cho nên nếu chúng ta muốn có thành tựu, thứ nhất tín tâm phải kiên định. Tín tâm kiên định thực tế là khó, không phải là một việc dễ dàng. Chính mình trước đây thiện căn phước đức nhân duyên mỏng một chút cũng vẫn không sợ, nếu như chúng ta ngay trong một đời này gặp được duyên thù thắng thì có thể bổ túc thiện căn phước đức nhân duyên không đủ. 

Thời gian đầu học Phật pháp, đọc tụng nghe giảng quan trọng hơn bất cứ thứ gì, vì sao vậy? 

Giúp cho bạn kiên định tín tâm, giúp cho bạn kiên định nguyện tâm, thì bạn cầu chánh giác mới có thể tin cậy được. Nếu bạn không thể thâm giải nghĩa thú, bạn sẽ giải đãi, bạn sẽ thoái chuyển. Bạn phải nên biết, khi vừa giải đãi, vừa thoái chuyển, bạn liền phải giác ngộ chính mình thiện căn phước đức không đủ, không thể thấu triệt được đối với nghĩa kinh. Người thiện căn phước đức sâu dày thì sẽ không thoái chuyển; người thâm giải nghĩa thú cũng sẽ không thoái chuyển, hai loại người này quyết định thành tựu.

Hòa Thượng Tịnh Không

Hòa Thượng Tịnh Không

Trích lục từ Giảng Kinh Vô Lượng Thọ Lần 10 – Tập 01, 219, 83 Niệm Phật An Vui cẩn biên

Bài viết cùng chủ đề
Bài viết khác
Không làm giặc quốc gia, không nói xấu lãnh đạo Không làm giặc quốc gia, không nói xấu lãnh đạo
Giáo dục đời sống

Không làm giặc quốc gia, không nói xấu lãnh đạo

Ngay trong mỗi niệm thường hay nghĩ đến đại chúng xã hội làm ra một tấm gương tốt, không được làm một tấm gương xấu, đây chính là vô lượng công đức.

Người giác ngộ và đạo lý phát tàiNgười giác ngộ và đạo lý phát tài
Giáo dục đời sống

Người giác ngộ và đạo lý phát tài

Phật Bồ Tát gia trì bảo hộ chúng ta, không gì khác hơn chỉ là đem những đạo lý chân tướng sự thật nói ra tường tận. Chúng ta hiểu được đạo lý rồi, y theo phương pháp Phật dạy mà làm, thì liền có được quả báo thù thắng.

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 5)Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 5)
Giáo dục nhân quả

Nguyên lý cải đổi vận mệnh (Phần 5)

Họa phúc đều do tự mình tạo, đó là lời của thánh hiền. Còn như bảo họa phúc do trời chủ định, đó là lời của kẻ phàm phu.

Nhận thức nguồn gốc của bệnh tật (Phần 2)Nhận thức nguồn gốc của bệnh tật (Phần 2)
Giáo dục đời sống

Nhận thức nguồn gốc của bệnh tật (Phần 2)

Người mắc bệnh nếu như biết được nguyên nhân của căn bệnh, theo lời dạy mà tu hành thì không ai mà không được cứu cả. Những việc này, duy chỉ có Phật pháp mới nói được thấu triệt, viên mãn.

Cội gốc của động loạn xã hộiCội gốc của động loạn xã hội
Giáo dục gia đình

Cội gốc của động loạn xã hội

Có rất nhiều người nghiên cứu cội gốc của động loạn, nhưng đều không tìm ra căn bản. Căn bản của động loạn xã hội là gì?

Chia sẻ bài viết với mọi người
Sao chép đường link